
![]() |
Paul VERLAINE (1844-1896)-PARIS
CHANSON D' AUTOMNE
Les sanglots longs
Des violons
De l'automne
Blessent mon coeur
D'une langueur
Monotone.
Tout suffocant
Et blême, quand
Sonne l'heure,
Je me souviens
Des jours anciens
Et je pleure
Et je m'en vais
Au vent mauvais
Qui m'emporte
Deçà, delà,
Pareil à la
Feuille morte.
Paul VERLAINE (1844-1896)

BÀI HÁT MÙA THU
Nỗi lòng ai nức nở
Xót xa tiếng vĩ cầm
Vết thương tình nặng trĩu
Mùa thu buồn mênh mông
Thời gian như nghẹt thở
Thê lương tận cõi lòng
Kỷ niệm về đâu đó
Giọt lệ cho tình tôi
Mùa gió chướng xanh xao
Mang tôi đi thật xa
Trần gian muôn vạn ngả
Như chiếc lá khô vàng
tôn thất phú sĩ - phỏng dịch
TÔN THẤT PHÚ SĨ - THƠ CHUYỂN NGỮ

CHƯƠNG TRÌNH NHẠC YÊU CẦU
LÚA MÙA DUYÊN THẮM
NHỚ CHÙA XƯA - THUỲ DƯƠNG
TỪ ĐÀM QUÊ HƯƠNG TÔI - MỸ THỂ
NGÀY ĐÓ CHÚNG MÌNH
TIẾNG ĐÀN TÔI
BẾN CŨ
GIÒNG AN GIANG
NẾU VẮNG ANH
TÔI SẼ VỀ THĂM EM
BIỂN NHỚ