![]()
Công chúa Anna Brancovan (1876-1933) sinh tại Paris, Pháp ngày 15-11-1876, cha bà là thân vương Rumani, mẹ là nhạc sỹ người Hy Lạp. Năm 1897, bà lấy Mathieu de Noailles (1873-1942) và trở thành bà Bá tước Anna de Noailles. Bà mất tại Paris ngày 30-4-1933.
Anna de Noailles là một gương mặt tiêu biểu của thơ ca Pháp giai đoạn trước Chiến tranh thế giới thứ nhất, bà là người phụ nữ danh tiếng đầu tiên được thưởng Bắc đẩu bội tinh.
Tác phẩm của bà:
- Trái tim vô số (Le cœur innombrable, 1901)
- Bóng những ngày qua (L'ombre des jours, 1902)
- Chói lọi (Les éblouissements, 1907)
- Những người sống và những người chết (Les vivants et les morts, 1913)
- Những sức mạnh vĩnh hằng (Les forces éternelles, 1920)
- Thơ tình (Poème de l'amour, 1924)
- Danh dự của khổ đau (L'honneur de souffrir, 1927)
- Sự đúng đắn, Paris (Exactitudes, Paris, 1930)
- Những bài thơ và câu thơ cuối cùng thời thơ ấu (Derniers vers et poèmes d'enfance, 1934)
*

*
IL FERA LONGTEMPS CLAIR CE SOIR ...
Il fera longtemps clair ce soir, les jours allongent,
La rumeur du jour vif se disperse et s’enfuit,
Et les arbres, surpris de ne pas voir la nuit,
Demeurent éveillés dans le soir blanc, et songent…
*
Les marronniers, sur l’air plein d’or et de lourdeur,
Répandent leurs parfums et semblent les étendre ;
On n’ose pas marcher ni remuer l’air tendre
De peur de déranger le sommeil des odeurs.
*
De lointains roulements arrivent de la ville…
La poussière, qu’un peu de brise soulevait,
Quittant l’arbre mouvant et las qu’elle revêt,
Redescend doucement sur les chemins tranquilles.
*
Nous avons tous les jours l’habitude de voir
Cette route si simple et si souvent suivie,
Et pourtant quelque chose est changé dans la vie,
Nous n’aurons plus jamais notre âme de ce soir…
*
Anna de NOAILLES

NẮNG CHIỀU CHƯA VỘI TẮT
*Ngày sẽ dài khi nắng chiều tắt muộn
Rồi tan dần chìm vào cõi hoang vu
Hàng cổ thụ tối về yên giấc ngủ
Riêng mình ta thao thức suốt đêm trường
*
Cây hạt dẻ , hương thơm nồng toả rộng
Màu vàng tươi nặng trĩu một đời hoa
Ta không dám bước đi sợ giao động
Làm giật mình thức tỉnh mộng thần tiên
*
Từ khu phố vòng xe lăng vọng lại
Đám bụi mờ tảng mác cuốn bay lên
Băng ngang qua hàng cây như mỏi mệt
Rồi nhẹ nhàng rơi xuống cuối đường xa
Cảnh sắc này mỗi ngày như bất dịch
Con đường mòn đơn sơ vẫn đi qua
Nhưng trong ta có cái gì thay đổi
Chiều nay
Tâm hồn ta sao bỗng thấy nhạt nhoà
tôn thất phú sĩ - phỏng dịch
Bài thơ số 57/100
