



BỜ HỒ
*
1- Luôn trực chỉ đến bến bờ xa lạ
Đêm hoang sơ rộng rãi cánh buồm căng
Sóng đại dương trùng trùng không giới hạn
Mong một ngày tàu nghỉ bến bình yên
*
2-Trọn một năm , hồ ơi ! ta đã sống
Suối yêu thương ta quấn quít bên nàng
Trên tảng đá , ngày xưa nàng đã đứng
Ta ngồi đây mong bóng dáng ai về
*
3-Tảng đá sâu ầm ầm con nước xoáy
Mặt hồ reo , sóng vẫn réo như xưa
Gió vẫn thổi bọt nước tung trắng xoá
Ướt chân em mà ta mãi tôn thờ
*
4- Hồ nhớ không ? vào một đêm thanh vắng
Ta dạo thuyền trên làn sóng lăng tăng
Bầu trời trong theo nhịp chèo mái đẩy
Nước im giòng ngớ ngẩn đứng không trôi
*
5- Lời ai đó , bỗng vang từ lòng đất
Vọng về đây như tiếng sóng vỡ bờ
Nghe thân thương mà sao xa cách quá
Bỗng rùng mình hồn chợt nhớ muôn phương
*
6- Ta van xin thời gian ngưng đôi cánh
Để ta vui trong mong nhớ lạ thường
Để cho trọn tình yêu ta được hưởng
Đẹp tuyệt vời và đẹp đến vô biên .
*
7- Kẻ khốn khổ nỗi lòng thường khao khát
Thời gian ơi xin hãy thoáng qua mau
Hãy cuốn đi những đau đớn trần gian
Và hạnh phúc chẵng bao giờ có được
*
8- Không thể nào ... chẵng còn gì vết tích
Mất hết rồi sao ? vĩnh viễn chôn vùi
Xin màn đêm cứ lặng lẽ ra đi
Bình minh đến xua tan màn đen tối
*
9 - Hãy thương nhau , thời gian không chờ đợi
Nhanh lên đi , tận hưỡng mật tình yêu
Biển bao la trùng trùng không bến cảng
Sóng dạt dào réo gọi khối tình si
*
10 - Thời gian đến mang theo nguồn hạnh phúc
Và tình yêu như ngọn sóng vỗ bờ
Sóng đi xa , tình dài theo nỗi nhớ
Ngày qua ngày đời cứ thế buồn thiu
*
11 -Tại sao vậy , không chút gì còn lại
Mất thật rồi , vĩnh viễn đã chia xa
Thời gian hỡi làm sao ta quên được
Không còn gì để gởi lại cho nhau
*
12- Hỡi quá khứ , vĩnh hằng và vực thẳm
Trả lại ta những ngày tháng tuyệt vời
Hãy nói đi vì sao ta đã mất
Ai nhẩn tâm cướp mất mối tình ta
*
13- Mặt hồ ơi ! sao núi non im lặng
Rừng âm u ,hang động đẹp tuyệt vời
Xin giữ lại đêm nay thiên nhiên đẹp
Kỷ niêm đầu ấm áp một người thương
*
14- Dù trong lòng đầy mưa dông bão táp
Hồ nước trong êm ái ngon đồi xinh
Cây tùng bích chơi vơi trên mõm đá
Soi xuống hồ ẩn hiện một đời hoa
*
15 - Gió vẫn thổi nhẹ nhàng như hơi thở
Tiếng âm vang bến lặng vọng đôi bờ
Nguồn ánh sáng từ ngàn sao lơ lững
Rồi mơ màng chìm xuống đáy hồ sâu
*
16 - Hãy nghe gió lao xao qua bãi sậy
Làn môi thơm còn đọng nét ân tình
Với tất cả thanh âm và hương sắc
Nghe thì thầm :" thuở ấy họ yêu nhau "
*
tôn thất phú sĩ - phỏng dịch
Bài thơ phỏng dịch số 88/100

... Lamartine (1790-1869) được xem là một trong những thi sĩ hàng đầu của phong trào thơ trữ tình Pháp Quốc. Ông sống ở trong thời kỳ hậu cách mạng Pháp và đóng một vai trò nòng cốt trong việc thiết lập nền Đệ Nhị Cộng Hoà Pháp Quốc. Cuộc đời của ông là một kết hợp giữa thơ văn và hoạt động chính trị. Ông đã từng nằm trong Uỷ Ban Lãnh Đạo Chính Phủ nhưng thất bại khi ra tranh cử Tổng Thống vì quan niệm rất ôn hoà của ông nên làm thất vọng nhiều người đã theo ông trên chính trường.
Bài Le Lac gần như là một tự truyện. Người con gái trong truyện ngoài đời tên thật là Julie Charles. Lamartine gặp Julie năm 1816 ở Aix-les-Bains, gần hồ Bourget. Truyện kể rằng lúc đó Julie không được khoẻ, đi trên thuyền ở hồ. Julie xém chết đuối vì một cơn gió lớn , Julie lúc đó có lẽ đang bị sưng phổi lại càng bịnh nặng thêm. Hai người ở cùng quán trọ nên Lamartine có dịp giúp Julie phục hồi sức khoẻ. Và từ đó nẩy nở một mối tình , dầu lúc đó Julie đã có chồng.
Năm sau, Lamartine trở lại chốn cũ để mong gặp lại người yêu. Đợi mãi mà chẳng thấy nàng đâu. Mãi một tháng sau thì mới biết là Julie đã lâm trọng bệnh rồi qua đời. Nhiều đoạn thơ trong Le Lac được nghĩ là nhắc lại những lời tự tình của Julie.
VI SƠN

Le Lac - Alphonse de Lamartine (Les Méditations poétiques)
